Hành trình yêu thương của Bahy đến trại phong Bến Sắn – Bình Dương

Nếu ở miền Trung nổi tiếng với trại phong Quy Hòa; nơi thi sĩ Hàn Mặc Tử yên nghỉ cùng những vầng thơ và khát vọng cao đẹp về cuộc sống của ông; thì ở miền Nam, trại phong Bến Sắn có lẽ được nhiều người biết đến nhất. Đây cũng là địa điểm mà Bahy lựa chọn để tiếp nối hành trình yêu thương; khi mà thời điểm cuối năm, thời điểm của những dịp sum họp đã cận kề.

Trại phong Bến Sắn – nơi xoa dịu nỗi bất hạnh của bệnh phong

Khởi hành từ sáng sớm tại Sài Gòn; chỉ hơn một tiếng sau, Bahy đã có mặt tại trại phong Bến Sắn thuộc tỉnh Bình Dương. Trại phong hiện đang được điều hành bởi một số y bác sĩ, các nữ tu; và cưu mang hàng trăm hoàn cảnh đặc biệt, đáng thương suốt hơn 50 năm qua.
Ngày xưa, người ta gọi bệnh phong là một trong “tứ chứng nan y”. Nhưng với sự tiến bộ của y học hiện đại; thì giờ đây bệnh nhân phong đã có cơ hội tốt hơn để điều trị. Tuy thế, cái quan niệm xưa cũ “bệnh phong phải cách ly” dường như vẫn còn đeo bám; khiến cho họ đau đớn về thể xác thì ít, nhưng dằn vặt tinh thần thì lại nhiều.
Được sự nậng đỡ về cả thể chất và tinh thần của các y tá, bác sĩ; và các nữ tu ở đây, những nỗi bất hạnh của người bệnh ở đây được xoa dịu phần nào. Dù vậy, thì thiếu vắng tình thương, sự quan tâm của người thân trong gia đình; vẫn là nỗi đau đáu của những bệnh nhân nơi đây.

Bahy chia sẻ yêu thương với trại phong Bến Sắn

Hành trình của Bahy đến trại phong Bến Sắn không chỉ để chia sẻ yêu thương; mà còn san sẻ phần nào những thiếu thốn về mặt vật chất. Ở Sài Gòn, môt phần cơm văn phòng thấp nhất bây giờ cũng đã 25.000. Nhưng ở đây, vì nguồn kinh phí eo hẹp; nên suất ăn ngày 3 bữa cũng chỉ có 25.000đ. 
Thế là trưa hôm ấy, chúng tôi, người rửa rau, người nấu cơm, người chia các suất ăn vào hộp….để mang đến 500 phần ăn. Tuy không phải là cao lương mỹ vị, nhưng cũng đủ làm ấm lòng những con người đang cần lắm tình thương và sự chia sẻ của xã hội.
Một trong những hoàn cảnh mà tôi có dịp tiếp xúc ngày hôm nay là một cụ bà đã trên 90 tuổi. Thân  hình co quắp, đớn đau vì bệnh phong đã làm cho cụ không thể cầm nắm được gì nữa. Đi lại rất khó khăn, hai mắt nay đã không còn nhìn thấy ánh sáng. Khi chúng tôi đến thăm, gương mặt cụ trở nên rạng rỡ hơn hẳn. Cụ tâm sự một cách rất chân tình là cụ chỉ mong muốn có được chiếc xe đạp để đi bán báo, để cùng mấy người bạn già tận hưởng những giây phút ngắn ngủi còn lại của cuộc đời.
Cám ơn một chuyến đi thật ý nghĩa; cám ơn những con người đã tận tâm phục vụ bệnh nhân phong nơi đây; và cám ơn tất cả những bệnh nhân trại phong Bến Sắn. Tất cả đã mang đến cho Bahy cơ hội được chia sẻ tình thương – khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc sống.